Mùa Vu Lan nhớ Mẹ

Mùa Vu Lan nhớ Mẹ

UNREAD_POSTgửi bởi tucuong1964 » 29 Tháng 8 2015

Một mùa Vu Lan nữa lại về mở ra mùa báo hiếu, báo ân của những người con dù ở nơi đâu luôn nhớ về công ơn của đấng sinh thành. Lễ Vu Lan được xuất phát từ truyền thuyết ngài Tôn giả Mục Kiền Liên bằng đức đại hiếu của mình đã tổ chức đại lễ trai tăng vào dịp rằm tháng 7 âm lịch để giải thoát mẹ của mình khỏi kiếp ngã quỷ. Tiếp nối truyền thống cao đẹp đó, cứ vào những ngày này, các ngôi chùa, thiền viện thường tổ chức đại lễ báo ân “Thắng hội Vu Lan” rất trang trọng.

Ca từ bài hát “Bông hồng cài áo” dìu dặt, tha thiết lan tỏa trong lễ cài hoa hồng lên áo: “Một bông hồng cho em/ Một bông hồng cho anh/ Và một bông hồng cho những ai/ Cho những ai đang còn Mẹ/ Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn…”. Dòng người chầm chậm tiến lên, mỗi người tự chọn cho mình một bông hồng cài lên ngực áo. Thật hạnh phúc cho những ai vẫn còn cha mẹ để được vui sướng cài lên áo bông hồng đỏ thắm, những ai không còn cha mẹ, đành ngậm ngùi cài lên áo bông hồng màu trắng. Và, những dòng lệ đã thấm đẫm khuôn mặt nhiều lứa tuổi, những mái đầu cúi xuống nức nở khi được các Thầy giảng pháp về ơn nghĩa sinh thành…

Mỗi người đều có một lý do cho riêng mình để rơi nước mắt trong ngày đại lễ Vu Lan. Một phật tử tóc đã pha sương nhưng vẫn rơi lệ nghẹn ngào khi đọc những vần thơ tặng mẹ. Người mẹ của bác đã đi về nơi cực lạc khá lâu nhưng trong bác vẫn vẹn nguyên cảm giác nhớ thương mẹ hiền. Lại có người nấc nghẹn trong ân hận bởi vẫn còn làm cha mẹ già phải muộn phiền vì những lầm lỗi của mình. Đâu đó, vài người khóc tủi vì nghĩ rằng mình không được nhận đủ đầy yêu thương như những người khác. Cũng có giọt nước mắt hạnh phúc của những người con vẫn còn được dắt tay đưa mẹ tới dự lễ Vu Lan.

Chúng ta rất dễ rơi lệ, xúc động khi được nghe giảng pháp về tình mẫu tử, gia đình, nhưng điều quan trọng nhất là còn lại chút gì lắng đọng trong ta sau mỗi buổi lễ đó. Có thể, ngay trong giây phút ấy, bạn tự dặn lòng sẽ hiếu thuận, quan tâm hơn nữa tới cha mẹ. Nhưng sau đó, cuộc sống lại cuốn bạn vào guồng quay vội vã khiến bạn dễ dàng quên đi những gì đã từng tự hứa. Vào dịp này, một số người bày tỏ sự hiếu hạnh tràn ngập trên mạng xã hội bằng những lời hoa mỹ, nhưng lại rất “hiếm” thời gian để tới thăm, trò chuyện với cha mẹ của mình trong đời sống thực. Sao ta không bớt chút thời gian đi ăn, đi cà phê cùng bạn bè để về nhà chỉ đơn giản là ăn một bữa cơm cùng cha mẹ? Sao ta không hoãn nghe nhạc, xem phim để có thể trò chuyện với cha mẹ nhiều hơn?

Khóc hay không khóc mùa Vu Lan, điều đó tùy thuộc ở mỗi người. Nhưng thay cho những giọt nước mắt, ta nên tận hưởng những giây phút hạnh phúc được chăm sóc cha mẹ khi vẫn còn may mắn được cài lên áo bông hồng đỏ. Bạn có nghĩ đến một ngày, dù bạn rơi bao nhiêu nước mắt nhớ thương cũng không còn được sà vào vòng tay yêu thương, vỗ về của cha mẹ nữa?

Vậy thôi, bạn hãy lau khô giọt lệ mùa Vu Lan và dành cho mình những khoảng thời gian ấm áp yêu thương bên cha mẹ!
Không làm gì được cho quê
Thì làm ngọn cỏ chân đê giữ làng
Hình đại diện của thành viên
tucuong1964
Thành viên Admin
Thành viên Admin
 
Bài viết: 2000
Ngày tham gia: 10 Tháng 8 2008
Đến từ: Thị trấn Mỏ Cày

Quay về Tùy bút

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.