Có một người thầy

Có một người thầy

UNREAD_POSTgửi bởi daide6 » 22 Tháng 11 2013

Có một người thầy như thế

Những lúc khó khăn nhất, bế tắc nhất, tôi lại tìm đến thầy để chia sẻ và nhận được những lời khuyên quý báu, nhờ vậy tôi biết cách vượt qua khó khăn, vững tin vào cuộc sống.

Đặt bút viết những dòng này, trong tôi hỗn độn nhiều cảm xúc, những kỷ niệm cách đây 13 năm lại ùa về. Vẫn cảm giác hồ hởi mong đợi ngày sẽ bước chân vào giảng đường đại học, vẫn là bao lo lắng vì sắp rời xa gia đình đến một chân trời mới, hòa chung với nhớ nhung những tháng ngày đã qua. Những mảnh vỡ ký ức bỗng ùa về hòa lẫn vào những con mưa dai dẳng của đất Kon Tum càng khiến lòng người trở nên rối bời, nghẹn ngào, đầy tiếc nuối, đầy hy vọng.

Ngày ấy tôi sợ, không phải sợ những vấp ngã, thử thách, thiếu thốn của đời sống sinh viên, chỉ sợ một điều thôi, sợ một ngày nào đó bỗng nhiên thấy chán với những gì đang làm, thấy nản lòng, ghét giấc mơ của mình. Tôi sợ sẽ bỏ cuộc vì những cảm xúc như thế, sợ mình không đủ can đảm, không đủ nhiệt huyết để theo đuổi con đường đã chọn. Tôi tự nhắc nhở với lòng mình, nếu điều ấy xảy ra, tôi nhất định phải nhớ đến thầy để có thêm sức mạnh và tiếp tục bước tới.

Có đường đột quá không khi tôi bỗng nhắc đến thầy? Không đâu! Vì hình ảnh thầy đã, đang và sẽ mãi là nguồn động lực để tôi vượt qua rất nhiều khó khăn trên con đường phía trước. Ngày ấy, thầy là hiệu phó, dạy Toán lớp tôi. Thầy chưa đến 50 tuổi mà tóc bạc trắng. Có nhiều điều khiến tôi mãi băn khoăn về thầy.

Đầu tiên là đôi mắt dường như có lửa: lửa của sức sống tuổi trẻ, lửa của sức cống hiến không mệt mỏi cho nghề giáo, cho cuộc sống. Đôi mắt ấy khiến người nhìn phải kính trọng, hiện lên sự nghiêm nghị và cả sự thông minh. Hơn nữa không hiểu sao ở thầy tôi luôn cảm nhận được sự ấm áp đến lạ. Phải nói sao nhỉ? Thật khó để diễn tả, kiểu như ta cảm thấy bình yên trong lòng, đầy yêu thương, trìu mến mỗi khi thấy bóng dáng thầy đi ngang qua lớp học.

Thầy là một trong những người thuộc thế hệ tiên phong cho sự nghiệp giáo dục ở tỉnh. Gần 40 năm đứng lớp, thầy đã đào tạo biết bao thế hệ học sinh, trong số ấy có nhiều người là đồng nghiệp của thầy, là hiệu trưởng những trường khác, là lãnh đạo của tỉnh nhà. Nhiều người đã gọi thầy là “thầy của những người thầy, hiệu trưởng của các hiệu trưởng”. Thầy đã góp phần không nhỏ để tạo tiền đề, xây dựng một nền tảng vững chắc cho công cuộc dạy và học ở tỉnh tôi.

Ngần ấy năm, vậy là từ khi tôi chưa được sinh ra, thầy đã gắn bó với sự nghiệp trồng người, không ngừng nghỉ, không mệt mỏi, không phô trương, không chọn một công việc hào nhoáng. Thầy cứ thầm lặng chuyển đưa kiến thức và trồng người như thế. Rồi đây, ngày đầu tiên cũng như ngày về hưu sau nhiều năm trồng người, thầy vẫn đầy nhiệt huyết, đầy đam mê, đầy luyến tiếc với nghề.

Đôi khi tôi tự hỏi, điều gì đã giữ chân thầy gắn bó với mảnh đất Kon Tum xa xôi và khô cằn sỏi đá này? Nguồn năng lượng nào và xuất phát từ đâu đã khiến thầy gắn bó với nghiệp trồng người suốt mấy mươi năm? Chỉ một từ thôi: Lòng yêu nghề, điều đó chảy trong huyết mạch của thầy, tôi đã cảm nhận được qua giọng nói và cả qua ánh mắt thầy.

“Thầy tôi” tôi hay tự gọi trong lòng như thế, như cách thầy hay gọi tôi là con trai. Thầy đã dạy tôi phải biết sống như thế nào cho phải đạo làm người, phải biết cách vượt qua những toan tính đời thường, phải biết mở rộng tâm hồn, sống vì mọi người, sống sao cho thật có ý nghĩa và luôn là chính mình. Thầy đã dạy cho tôi hiểu rằng hạnh phúc không phải là đích đến mà ở chính trên con đường đang đi.

Thầy dạy tôi sống phải biết cách chấp nhận sự không hoàn hảo, chỉ có cách vươn tới sự hoàn hảo là phải biết chấp nhận cái không hoàn hảo. Thầy dạy “đôi khi ta phải biết cách sống chung với lũ”. Những lúc khó khăn nhất, bế tắc nhất, tôi lại tìm đến thầy để chia sẻ và nhận được những lời khuyên quý báu, nhờ vậy tôi biết cách vượt qua khó khăn, vững tin vào cuộc sống, vững tin trong tư thế của một người làm công việc trồng người.

Ít hôm nữa thôi thầy về hưu, tôi không biết phải làm sao để thể hiện lòng biết ơn thầy. Với tất cả lòng thành kính của một người học trò, một người con, xin được cảm ơn thầy, nhà giáo ưu tú, người đã dạy cho tôi cách sống và cảm nhận cuộc sống, người đã truyền cho tôi niềm đam mê học Toán, dạy Toán và làm Toán.

Bình Nguyên
daide6
Thành viên 5 Sao *****
Thành viên 5 Sao *****
 
Bài viết: 673
Ngày tham gia: 16 Tháng 11 2011

Quay về Thi văn

Đang trực tuyến

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào trực tuyến.1 khách.

cron